
Bạo lực học đường – câu chuyện của người đã vượt qua
Bài viết gốc trên weibo Trung Quốc được Fanpage Nhân Mã Hoa Cát dịch và đăng trên Fanpage. Cá nhân mình thấy rất ấn tượng với cách hành xử của nhân vật chính khi bị bạo lực học đường, cậu ấy được chỉ dạy từ một người bố tuyệt vời, và cậu ấy đem sự tuyệt vời đó truyền đến cho người cháu. Nói cung là rất đáng rất đáng được học hỏi. Mời bạn cùng đọc:
Cháu trai tôi học cấp hai, bị bắt nạt ở trường, cô giáo chủ nhiệm gọi phụ huynh hai bên đến để hòa giải. Chị gái và anh rể tôi đều đang đi lấy hàng ở tỉnh khác, nên ủy thác cho tôi đi dàn xếp sự việc.
Đến trường tìm hiểu sự việc, xem lại camera giám sát. Tình hình như sau: Sắp vào lớp, cháu tôi từ bên ngoài đi vào lớp học. Bạn học A của nó, đột nhiên từ phía sau tụt quần nó xuống, cả quần ngoài lẫn quần lót đều bị kéo xuống đến đầu gối. Cháu tôi đang đi về phía trước, lập tức tự vấp ngã. Giữa tiếng cười rộ lên của cả lớp, nó vội vàng mặc lại quần rồi khóc òa lên chạy đi tìm cô giáo chủ nhiệm.
Học sinh gây sự đó học giỏi (top 5 của lớp, top 10 của khối), gia đình cũng có điều kiện. Vì vậy, trong lời nói của cô giáo chủ nhiệm, tôi cảm thấy có nhiều sự thiên vị, cách giải quyết là để học sinh gây sự đó xin lỗi cháu tôi ở văn phòng là được. Học sinh gây sự đó liền nói ngại quá, mình chỉ muốn đùa với bạn thôi. Mẹ của học sinh gây sự cũng ở bên cạnh nói ngại quá. Đúng vậy, học sinh gây sự này và mẹ cậu ta từ đầu đến cuối không hề nói một câu xin lỗi, chỉ dùng một câu “ngại quá” là muốn cho qua chuyện.
Cô giáo chủ nhiệm liền hỏi tôi có chấp nhận không, tôi nói không thể chấp nhận được. Ngay cả một câu xin lỗi cũng không nói, đây chẳng phải là đang sỉ nhục người khác sao? Cô giáo chủ nhiệm lại hỏi tôi muốn giải quyết thế nào. Tôi nói đơn giản, hoặc là thằng nhóc này đứng trước cả lớp nói xin lỗi cháu tôi, cúi đầu xin lỗi, đảm bảo sau này không tái phạm. Hoặc là nó đứng trước cả lớp tự mình tụt quần lộ cái J8 ra, đứng ở chỗ cháu tôi bị ngã 10 giây là được. Tôi không chiếm của cậu một giây nào đâu. (Trong camera giám sát, cháu tôi từ lúc ngã đến lúc đứng dậy mặc lại quần mất khoảng 10 giây).
Rõ ràng là hai điều kiện của tôi, học sinh gây sự và mẹ cậu ta không thể chấp nhận, và cho rằng tôi đang cố tình gây sự. Cô giáo chủ nhiệm cũng có vẻ khá mất kiên nhẫn. Cháu tôi rụt rè nói hay là chấp nhận lời xin lỗi đó đi. Tôi trực tiếp đá vào mông nó một cái. Mắng nó rằng bố mẹ mày cho mày cái thân xác to lớn này cũng uổng công. (Cháu tôi học lớp 8, cao 173cm, nặng 80kg). Nó bắt nạt mày, mày không biết bắt nạt lại nó à? Bên kia có cái ghế, đi, lấy lại đây. Nhắm vào đầu nó mà phang. Sao, không dám à?
Thế thì nó cũng có lúc phải đi vệ sinh chứ. Hôm nào nó đi vệ sinh, mày lấy cây lau nhà nhúng vào bồn tiểu, rồi quệt vào mặt nó, trét đầy mặt nó, nhét vào miệng nó thì càng tốt. Thật sự không được thì lần sau đi ăn đồ nướng tao lấy thêm cho mày đôi găng tay dùng một lần, mày bốc một nắm cứt mà trét vào mặt nó. Nó làm mày mất mặt, tại sao mày phải cho nó sắc mặt tốt? Mày học hành thì dốt nát (cháu tôi học khá kém), nó không phải học giỏi sao? Chân đất không sợ chân giày, cuối kỳ thi hoặc trước kỳ thi tuyển sinh cấp ba làm cho nó không thi được chẳng phải dễ như bỡn à? Lấy cái hộp bút chì đập vào tay nó, làm gãy một ngón tay của nó là được rồi, sau đó cũng giống như nó, nói là mày chỉ đùa thôi là được.
Sau khi tôi nói xong, mặt học sinh gây sự trắng bệch, mẹ cậu ta còn hét lớn rằng tôi là du côn du đãng, đòi báo cảnh sát bắt tôi. Cô giáo chủ nhiệm cũng đứng hình. Không ngờ lại gặp phải loại người dị hợm không theo lẽ thường như tôi. Cô giáo chủ nhiệm vội vàng gọi điện thoại, gọi hiệu phó và chủ nhiệm giáo dục đến để cùng khuyên tôi.
Còn tôi thì cắn chặt không nhả, nhất quyết phải theo điều kiện của tôi. Sau đó những phương pháp tôi nói ra ngày càng thâm độc. Đều là loại gây tổn thương thể xác rất nhỏ, nhưng tổn thương tinh thần lại cực lớn. (Ví dụ như lúc nó đi tiểu thì đá nó vào bồn tiểu, đổ ít nước chao lên đầu nó). Từ 9 giờ sáng cãi nhau đến 11 giờ trưa. Học sinh gây sự và mẹ cậu ta cuối cùng vẫn chọn phương án một của tôi. Đứng trước cả lớp cúi đầu xin lỗi cháu tôi, hứa sẽ không tái phạm. Chuyện này mới coi như kết thúc.
Trong phần bình luận có bạn nhắc đến, nếu người học giỏi bị người học kém bắt nạt thì phải làm sao? Vì lúc này người học giỏi trở thành người đi giày, còn người học kém thì lại chẳng sao cả. Bản thân tôi không tài giỏi gì, nhưng hồi tiểu học và cấp hai đều nằm trong top 10 của lớp, được coi là học sinh giỏi cấp T1 rồi.
(Top 1-3 của lớp, top 1-10 của khối là T0; top 4-10 của lớp, top 11-50 của khối là T1; top 11-20 của lớp, top 100 của khối là T2. Top 21-30 của lớp, top 200 của khối là T3)
Bản thân tôi không ủng hộ bất kỳ hình thức bạo lực nào!
Bản thân tôi không ủng hộ bất kỳ hình thức bạo lực nào!
Bây giờ tôi sẽ dùng kinh nghiệm của chính mình để trả lời, tuy đã qua 20 năm, nhưng tôi nghĩ vẫn còn chút tác dụng. Rất nhiều phương pháp được nhắc đến ở trên thực ra tôi đều đã dùng qua.
Bố tôi trước khi tôi vào tiểu học đã dạy tôi. Con trai, bố không thể lúc nào cũng ở bên cạnh con được. Vì vậy khi bị bắt nạt, trước tiên phải đi tìm thầy cô. Nếu trong chốc lát không gọi được thầy cô. Thì phải dựa vào chính mình. Tại sao một số kẻ xấu lại thích đi bắt nạt người khác? Vì nó cảm thấy bắt nạt người khác rất vui. Hoặc vì một mục đích nào đó khác mà bắt nạt con. Làm thế nào để thoát khỏi sự bắt nạt của chúng? Vậy thì hãy làm cho chúng không còn cảm thấy vui vẻ khi bắt nạt con nữa. Hoặc làm cho chúng phải chịu một cái giá tương đương hoặc lớn hơn khi bắt nạt người khác. Chúng sẽ không dám chọc con nữa.
Sau đó, tôi đã làm ba việc ở trường tiểu học và cấp hai, đến giờ họp lớp vẫn bị lôi ra nói về việc tôi lúc đó dũng mãnh thế nào.
Chuyện thứ nhất: Một buổi chiều thứ sáu lớp năm, sau khi học xong hai tiết là được tan học. Nhóm chúng tôi ở lại để tổng vệ sinh. Tôi đang hăng hái lau sàn ở hành lang thì hai thằng ôn con đổ nửa xô nước lau nhà lên người tôi rồi bỏ chạy. Chiếc áo đồng phục màu trắng lập tức biến thành màu đen. Hơn nữa còn hôi kinh khủng. Không đuổi kịp hai thằng đó, tôi liền chạy vào nhà vệ sinh để giặt quần áo. Vừa giặt xong, tuy quần áo vẫn còn ướt và có màu xám, nhưng ít ra cũng mặc được, tôi liền mặc vào người. Không ngờ hai thằng ôn con đó lại đổ nửa xô nước lau nhà lên người tôi nữa, rồi đắc ý chạy đến bồn tiểu để đi tiểu.
Tức nước vỡ bờ, tôi đến sau lưng một thằng ôn con, đá một cước vào chân nó, chân nó khuỵu xuống và cả người ngã vào bồn tiểu. Thằng ôn con còn lại thấy vậy, lập tức quay hướng về phía tôi mà tiểu, định dùng nước tiểu để chặn tôi lại. Tôi liều mình dính mấy giọt nước tiểu, lại dùng sức đá thằng ôn con còn lại vào bồn tiểu. Nó cố sống cố chết bám vào ống nước trên bồn tiểu để không bị ngã xuống. Tôi đấm hai phát vào ngón tay nó, rồi đá nó đầu chúi xuống vào bồn tiểu. Nước tiểu trong bồn sâu hơn một lóng tay. Mặt nó úp xuống ngã vào đó không biết đã uống mấy ngụm. Sau đó tôi liền chuồn thẳng.
Buổi tối, hai thằng ôn con đó cùng bố mẹ đến nhà tôi để hỏi tội. (Trường tiểu học và cấp hai của tôi là trường của ngành đường sắt, trong trường về cơ bản đều là con em ngành đường sắt, bố mẹ về cơ bản đều quen biết nhau). Khi bố mẹ hai thằng ôn con nghe nói là do chúng nó gây sự trước, đã không tính toán chuyện tôi đá con họ vào bồn tiểu, mà còn đánh cho mỗi thằng một trận. Sau đó, hai thằng ôn con đó thấy tôi đều tránh xa.
Chuyện thứ hai: Hồi lớp tám. Bạn cùng bàn của tôi là nữ sinh xinh nhất lớp (giống Triệu Lệ Dĩnh khoảng 7 phần). Lúc đó, ở cuối lớp có một nam sinh học kém, luôn tuyên bố bạn cùng bàn của tôi là bạn gái của cậu ta, ai dám đào góc tường thì sẽ đánh gãy chân người đó. Hết giờ học còn chạy đến chỗ bạn cùng bàn của tôi nói những lời sến súa ngớ ngẩn không biết xem ở đâu. Bạn cùng bàn của tôi vô cùng phiền phức với cậu ta. Nam sinh đó lúc ấy còn đe dọa tôi, bảo tôi ít nói chuyện với bạn cùng bàn của mình lại. Tôi cũng chẳng để tâm.
Sau đó có một lần tập thể dục giữa giờ, lúc tập xong dẫn đội về, cậu ta nhân lúc thầy giáo không có ở đó, đá tôi ngã xuống đất, rồi liên tục đá tôi. Nói tôi không biết điều. Sau khi đá tôi mấy cái, thấy tôi không nói gì tưởng tôi đã bị đánh phục, liền đắc ý bỏ đi. Sau đó tôi bò dậy tìm một cái túi nhựa, đến cái ao nhỏ của trường chúng tôi xúc một ít bùn ao. Bùn ao đó cực kỳ hôi. Mùi không khác gì phân. Về đến lớp, cậu ta còn khoe khoang với đám bạn bè về chuyện đã đánh tôi. Tôi trực tiếp úp cả túi bùn lên mặt cậu ta, đánh cậu ta ngã xuống. Rồi ra sức ấn bùn vào miệng cậu ta, lúc đó 3, 4 bạn học cũng không kéo nổi tôi ra. Thằng đó sau này bị đánh đến khóc luôn.
Hậu quả cũng khá nghiêm trọng. Hai mắt bị nhiễm khuẩn, đỏ mắt suốt nửa học kỳ, nuốt phải nửa miệng bùn ao, nôn mửa tiêu chảy gần một tuần. Do cũng là cậu ta gây sự và đánh tôi trước, nên nhà trường cũng không kỷ luật tôi, để phụ huynh hai bên tự thương lượng. Bố tôi với bố cậu ta trước đây cùng một khu công tác, sau đó bố tôi bồi thường một nghìn đồng là xong chuyện. Sau đó, nam sinh đó không bao giờ dám chọc tôi nữa.
Chuyện thứ ba: Hết học kỳ I lớp 9 có một kỳ thi khảo sát. Nói là thi nhưng được mang sách, coi như thi mở. Nhưng giới hạn là không được trao đổi và chép bài của nhau. Lúc đó để tiện cho việc ôn tập, chúng tôi thường xé bìa sáu cuốn sách giáo khoa các môn xã hội cấp hai, xếp chồng lên nhau rồi dùng máy khoan để khoan lỗ, dùng chỉ thô để đóng sáu cuốn sách lại với nhau, tiện cho việc ôn tập. Lúc thi môn Lịch sử, người ngồi sau tôi là một “đại ca” của lớp khác. Đi thi mà không mang sách.
Sau đó yêu cầu tôi cho cậu ta mượn sách Lịch sử của tôi. Mày lấy rồi thì tao viết cái gì. Tôi trực tiếp từ chối. Sách giáo khoa của những người khác trong phòng thi cũng đều giống của tôi, đều được đóng lại với nhau, không ai cho cậu ta mượn. Cậu ta không có sách để chép nên viết bừa rồi nộp giấy trắng, do tôi là người từ chối cậu ta đầu tiên, cậu ta tức giận nói với tôi cứ đợi đấy, cậu ta sẽ xử tôi. Sau đó một hôm tan học, cậu ta chặn tôi ở nhà vệ sinh đánh cho tôi một trận, chiều cao và cân nặng của tôi đều không bằng cậu ta.
Lúc đó tôi bị đánh đến chảy máu mũi không cầm được. Tôi chắc chắn không nuốt được cục tức này. Ra đến cổng trường thấy cậu ta đi xe đạp về, lúc đi ngang qua tôi, tôi đá một cước khiến cả người và xe ngã lộn nhào, rồi đá túi bụi. Cánh tay trái của cậu ta bị rạn xương, đầu bị ngã vỡ, mặt trái còn đè lên đá nên để lại một vết sẹo. Tuy sau khi điều tra cũng là do cậu ta gây sự trước, nhưng phương pháp này của tôi vẫn rất nguy hiểm.
Hơn nữa lại xảy ra ở cổng trường, ảnh hưởng cũng rất xấu. Vì vậy nhà trường vẫn cho tôi một cái thông báo phê bình (thông báo phê bình không được coi là kỷ luật, không ghi vào hồ sơ, coi như là ưu ái cho học sinh giỏi như tôi) và yêu cầu tôi đọc bản kiểm điểm vào buổi chào cờ thứ hai. Bố tôi đã bồi thường cho nhà cậu ta hơn 5000 đồng (5000 đồng năm 2003 không phải là ít, lúc đó lương một tháng của bố tôi mới có hơn 1700, trận đánh này của tôi đã tốn mất một quý lương của bố tôi). Tuy đã bồi thường tiền, nhưng bố không hề trách tôi. Yêu cầu của ông đối với tôi là sau này có gặp lại thì đừng gây ra án mạng là được.
Nội dung trên không sửa một chữ.
Một giấc ngủ dậy, hô hô, đã hơn 3000 lượt thích rồi. Có đại lão nào lật thẻ của tôi rồi sao? Cảm ơn các vị, chúc các vị năm mới vui vẻ.
Nói thêm một chút về quan điểm của riêng tôi.
Trong phần bình luận có người nói tôi là một người cậu tốt, khen tôi đến ngại. Thực ra người đánh cháu tôi nhiều nhất chính là tôi. Những trận đòn mà cháu tôi phải chịu từ nhỏ đến lớn, ít nhất 80% là do tôi ra tay. Chị gái và anh rể tôi còn chủ động đưa cho tôi vỉ đập ruồi, đưa chổi lông gà, giúp tôi bẻ nan chổi. Vì vậy trong mắt cháu tôi, cậu tuy đối xử với mình không tệ, quần áo, đồ ăn vặt, Ipad và cả tài khoản VIP Bilibili đều rất sẵn lòng mua cho, nhưng nếu đánh người thì thật sự dám ra tay đánh mạnh.
Lúc đó tiện tay viết, rất nhiều tình tiết tôi chưa viết rõ. Mọi người đừng vội trách cô giáo chủ nhiệm. Thực ra cô giáo chủ nhiệm xử lý việc này cũng có cái khó. Trước khi tôi đến, cô đã rất nghiêm khắc phê bình học sinh gây sự rồi, nhưng mà, học sinh gây sự học thật sự giỏi, với tư cách là giáo viên chủ nhiệm, cô vẫn phải giữ cho cậu ta chút thể diện. Dù sao cũng phải dựa vào cậu ta thi vào trường tốt để mang lại vinh quang.
Thứ hai, trong chuyện này, người có thái độ tệ nhất là mẹ của học sinh gây sự.
“Ôi dào, đây đều là bạn bè cùng lớp đùa giỡn với nhau thôi mà, rất bình thường”
“Tôi có 500 đồng đây, anh cầm lấy mua cho cháu ít đồ ăn, xin lỗi thì miễn đi nhé”
“Người ta chẳng nói một bàn tay vỗ không nên tiếng đúng không”
“Hay là anh để con tôi về lớp học trước, tôi ở đây nói chuyện với anh nhé, cháu anh không học hành đàng hoàng. Con trai tôi không thể lỡ bài được”.
Sau đó mới đến học sinh gây sự. Thực ra ở văn phòng, ai cũng có thể thấy cậu ta khá hối hận, nhưng trẻ con tuổi dậy thì sĩ diện, mặt đỏ bừng lên nhưng nhất quyết không chịu xin lỗi. Cậu ta có thể cảm thấy mình thực sự chỉ đùa một chút, tuy có hơi quá đáng, nhưng bản thân là một học sinh giỏi, lại phải hạ mình xin lỗi một thằng béo học kém. Cậu ta có chút không phục. Có lẽ một câu “ngại quá” là sự nhượng bộ lớn nhất của cậu ta rồi.
Lúc thương lượng, cô giáo chủ nhiệm ở bên cạnh rất ít nói, phần lớn là mẹ của học sinh gây sự nói. Bà ta chỉ muốn cho qua chuyện, muốn con mình sớm quay lại lớp học. Bị thái độ của bà ta chọc tức, tôi nói chuyện thật sự không rời khỏi những lời chửi thề. “Con trai bà không có việc gì làm lại đi tụt quần con trai người khác, là chưa thấy J8 hay chưa thấy đít à?” “Xu hướng tính dục của con trai bà có vấn đề không đấy?” “Thường thì người ta càng thiếu cái gì thì càng thích tìm cái đó, con trai bà ở dưới có phải là nhẵn thín không, nên mới muốn xem của người khác?”
Sau đó, chủ nhiệm giáo dục và hiệu phó đến. Họ bị sốc trước những lời tôi chửi thề và những cách tôi dùng để dằn mặt người khác, thâm độc đến mức có lẽ trong lòng họ đã dán cho tôi cái mác “lưu manh đội lốt trí thức”. Những lời chửi và phương pháp của tôi đã trực tiếp làm mẹ của học sinh gây sự mất bình tĩnh, cũng không còn giữ hình tượng mà mắng lớn tôi là du côn du đãng, còn đòi gọi 110 bắt tôi, tố cáo tôi là xã hội đen. Cháu trai tôi nhìn tôi bằng ánh mắt khác hẳn, có lẽ nó không thể tưởng tượng được cậu của nó cũng có một mặt xấu xa như vậy.
Cuối cùng, xin nhắc nhở các vị, trẻ con tuổi dậy thì nổi loạn, sĩ diện, dễ xúc động, vì vậy vẫn cần có sự định hướng đúng đắn. Đối với cháu tôi, nếu nó làm sai mà chị tôi nói nó không nghe, thì phải đến lượt tôi, người làm cậu, đóng vai ác. Nhưng việc đóng vai ác này cũng có kỹ thuật. Một là không đánh nó trước mặt người khác. Mấy năm trước, trong buổi họp mặt gia đình ngày Tết, cháu tôi ném viên thịt vào nồi lẩu, làm nước lẩu nóng bắn tung tóe, chị tôi mắng nó nó còn làm tới. Ném thêm 2 viên nữa, tôi trực tiếp lôi cháu tôi vào phòng trống bên cạnh đánh cho một trận. Sau đó lấy nắp chai nước nóng dí vào tay nó, hỏi có đau không. Cháu trai nói đau.
Tốt, mày đã biết đau rồi đúng không? Vậy những người từng bị nước lẩu nóng của mày làm bỏng, họ có đau không? Cũng đau chứ? Vậy sau này mày còn dám ném nữa không? Còn ném nữa tao lấy nước sôi dội mày! Sau đó, lúc ăn cơm cháu tôi không dám làm những việc như vậy nữa. Hai là không mắng nó trước mặt bạn bè của nó, đặc biệt là bạn nữ. Tôi đã đến trường mấy lần. Cháu tôi học không giỏi, môn Toán thì thấp nhất cũng chỉ được khoảng 40 điểm. Còn môn Chính trị, có lúc nó nói năng linh tinh, nghe chẳng khác gì phản động. Mỗi lần thầy cô gọi phụ huynh, tôi đều về nhà rồi mới mắng nó. Tuyệt đối không được mắng nó trước mặt bạn bè, đặc biệt là bạn nữ, nếu không nó sẽ cảm thấy mất mặt với bạn bè. Ba là dù đánh nó hay mắng nó. Sau đó vẫn cần cho một quả táo ngọt. Mỗi lần đánh xong cháu tôi, mua cho nó ít đồ ăn vặt, trà sữa, kem, sau khi mắng xong thì để nó một mình, đăng nhập tài khoản VIP Bilibili cho nó, để nó xem video giải khuây. Vợ tôi có lần nói với tôi, anh có biết cháu anh nói về anh thế nào không. Cậu vừa đánh cháu vừa mắng cháu, nhưng cháu lại thấy cậu rất tốt, thật là mâu thuẫn quá.
Bài viết tiếng Việt gốc ở đây, các bạn có thể theo dõi Fanpage chính của trang, ở đó cũng có rất nhiều bài viết hay.